NSƯT Quốc Tuấn và hành trình 16 năm chữa bệnh cho Bôm: “Việc chữa chạy rất tốn kém nhưng điều quan trọng nhất vẫn là con trai tôi”

0
1949

Đã hơn 2 năm trôi qua, kể từ ngày cái tên cha con Quốc Tuấn – bé Bôm tràn ngập trên khắp các phương tiện truyền thông và hành trình 16 năm chữa bệnh của “hai người hùng” viết lên một câu chuyện làm rung động trái tim hàng triệu người.

Hiệu ứng của câu chuyện truyền cảm hứng của 2 bố con nam diễn viên đã vượt ngoài sự tưởng tượng khi liên tục trở thành cái tên được nhắc đến tại nhiều giải thưởng truyền hình lẫn mạng xã hội.

Sau hơn 2 năm, cuộc sống của hai bố con NSƯT Quốc Tuấn có không ít sự xáo trộn. Cũng vì sự chú ý quá mức đó mà NSƯT Quốc Tuấn từng có thời gian né tránh truyền thông để giữ cho cậu con trai có thể chuyên tâm học đàn và luôn im lặng trước những ý kiến gièm pha, trái chiều về câu chuyện của bố con anh.

Chặng đường 16 năm rõng rã nuôi con và chữa bệnh của Quốc Tuấn đã truyền cảm hứng cho rất nhiều gia đình có hoàn cảnh tương tự và được dư luận và khán giả rất quan tâm ủng hộ.

2 năm sau ca phẫu thuật thứ 11, hiện giờ Bôm có thể nhai nuốt đưa máu và oxy lên não tốt hơn cũng như cải thiện về gương mặt cân đối hơn. Ông bố Quốc Tuấn không giấu nổi niềm vui khi mỗi ngày được thấy con khỏe mạnh, trưởng thành hơn.

Tuy nhiên, gương mặt anh vẫn ẩn hiện một nỗi niềm riêng: “Sau những thay đổi đó con trai tôi rất vui và bản thân người làm bố như tôi khi thấy con mình ngày một hoàn thiện sau những nỗ lực không ngừng nghỉ là niềm hạnh phúc rất lớn lao.

Tuy nhiên, đằng sau đó cũng là những lo âu vì mỗi lần mổ thành công tôi lại phải suy nghĩ cho ca mổ sắp tới khiến tâm lý trở nên nặng nề.

Không phải tôi căng thẳng vì không thể kiểm soát được kết quả ra sao mà điều khó lường trước nhất là mức độ thành công của ca mổ chỉ có thể biết sau một thời gian.

Điều đó khiến tôi nhiều khi mệt mỏi nhưng ngoài mặt vẫn phải động viên con tiếp tục chiến đấu.

Bôm rất may mắn khi hầu hết các ca mổ đều thành công, chỉ có một vài trục trặc không đáng có nhưng hai bố con đều đã vượt qua.” – NSƯT Quốc Tuấn giãi bày.

Trong suốt quá trình điều trị cho Bôm, chi phí mà gia đình Quốc Tuấn phải chi trả đáng giá cả gia tài. Nam nghệ sĩ phải bán cả căn biệt thự sân vườn rộng lớn từ thời Pháp thuộc để lo cho con.

Hiện tại, gia đình anh sống ở một căn trung cư nhỏ thuộc quận Hà Đông. Nói về vấn đề này ông bố Quốc Tuấn bình thản: “Việc chữa chạy cho con tốn kém là điều đương nhiên nhưng điều quan trọng nhất vẫn là con trai tôi.

Vì sau những nỗ lực, Bôm được lớn lên khoẻ mạnh, làm được những điều mà không nhiều đứa trẻ mắc bệnh tương tự có cơ hội được điều trị.”

Bôm mắc hội chứng Apert (bệnh xương cứng sớm cục bộ), một căn bệnh hiếm tới nỗi các bác sĩ đầu ngành cũng không có nhiều kiến thức về nó.

Những ngày đầu trên con đường tìm giải pháp cho Bôm, NSƯT Quốc Tuấn đã phải tự lọ mọ tìm kiếm tài liệu, đưa con đi khắp nơi để tìm cách chữa trị, các bước phẫu thuật theo trình tự ra sao. Trong quá trình ấy không tránh khỏi những sai sót khiến Quốc Tuấn day dứt mãi:

“Cũng có lúc, sự tự tìm hiểu của bản thân tôi chỉ sai lầm một chút thôi là cả nhà phải trả giá và chính con trai hứng chịu sự đau đớn. Nói đơn giản như một ca phẫu thuật cần có sự tính toán thời điểm.

Có một lần Bôm gặp phải sự cố nặng nề khi phẫu thuật sai thời điểm nên con tôi đã phải chịu đau đớn mà không cải thiện được gì. Một ca phẫu thuật rất tốn kém nhưng bản thân tôi lúc ấy cũng chỉ có thể tự mò đường vì thiếu những kiến thức về y khoa cũng như chưa có sự giúp đỡ của các chuyên gia.

Mãi tới tận khi tôi có cơ hội đưa con sang Australia khám mới gặp được những trường hợp mắc bệnh tương tự nhưng họ đều có sự chuẩn bị rất đầy đủ cũng như hiểu biết về căn bệnh hiếm gặp này.

Lúc ấy bác sĩ hỏi tôi có hồ sơ hay tài liệu về bệnh của con chưa, tôi mới biết được có rất nhiều ghi chép từ nghiên cứu của các giáo sư bác sĩ trên thế giới với căn bệnh này. Sau đó vị bác sĩ đã tặng tôi một bộ để trang bị thêm kiến thức chữa bệnh cho Bôm.” – nam nghệ sĩ chia sẻ.

Sau này, khi câu chuyện của bố con Quốc Tuấn và bé Bôm được chia sẻ rộng rãi hơn trên các mặt báo và cả trên truyền hình, nam nghệ sĩ đã phải chịu đựng rất nhiều những ý kiến trái chiều, những sự đánh giá soi xét từ phía dư luận cho rằng nam diễn viên làm như vậy để gây sự chú ý, PR bản thân.

Đứng trước những tin đồn ác ý, Quốc Tuấn từng có thời gian né tránh truyền thông để bảo vệ gia đình và bé Bôm.

NSƯT Quốc Tuấn khẳng định: “Bản thân tôi là một diễn viên nên chuyện nổi tiếng cho tới giờ tôi đâu cần nữa nên chẳng phải vì điều đó mà tôi mang con lên mặt báo.

Mọi chuyện cũng là cực chẳng đã bởi không ai muốn đưa bệnh tật của con lên khoe với thiên hạ cả. Những ý kiến trái chiều tôi cho rằng là một điều đáng tiếc và họ không hiểu sâu xa những điều tử tế mà tôi muốn làm để giúp những đứa trẻ kém may mắn.

Cũng từ kinh nghiệm của mình, tôi chia sẻ để mong giúp bố mẹ các em hiểu nên chữa trị, phẫu thuật vấn đề nào ở Việt Nam, xin tài trợ ở đâu để có thể ra nước ngoài điều trị.

Đó là mục đích tôi muốn lên tiếng sau hành trình chữa bệnh cho con. Sau khi câu chuyện của con trai tôi được đông đảo dư luận và mạng xã hội chia sẻ, có nhiều lời mời đề nghị tài trợ cho Bôm nhưng tôi đều từ chối và ghi nhận sự ủng hộ về mặt tinh thần.

Tôi và gia đình vẫn còn điều kiện và vẫn có thể làm được nên tôi tiếp tục cố gắng chứ không hề có ý định lên báo để xin xỏ ai bất cứ điều gì.”

Bên cạnh việc yêu thương, chăm sóc Bôm, bố Tuấn cũng đóng vai trò là người bạn tri kỉ trong chặng đường Bôm đến với âm nhạc chuyên nghiệp.

Trước khi Bôm đến với âm nhạc chuyên nghiệp, Quốc Tuấn từng chuẩn bị tâm lý nếu con trai không thể học được sẽ tìm một nghề khác phù hợp hơn chứ không “cố đấm ăn xôi”.

Nhưng may mắn đã mỉm cười với hai bố con khi các giảng viên Học viện âm nhạc đã thông báo rằng Bôm hoàn toàn có khả năng theo đuổi âm nhạc chuyên nghiệp vì cậu ấy có năng khiếu thẩm âm rất tốt cũng như sự nhạy cảm trong âm nhạc mà không phải ai cũng có được.

NSƯT Quốc Tuấn chia sẻ: “Nghe các thầy nói là vậy nhưng trong 1 năm đầu cho con đi học, tôi vẫn lo lắng không hiểu cậu ấy có đủ đam mê và khả năng theo đuổi piano suốt một chặng đường dài như vậy không.

Tôi cũng nhìn thấy nhiều trường hợp có những bé có tài năng thực sự và đam mê nhưng chỉ được một hai năm đầu rồi sau đó bỏ dở vì chán và vấp phải những khó khăn trong quá trình học.

May mắn sao cho đến giờ Bôm vẫn nằm trong top xuất sắc của lớp. Thấy con được điểm cao, tôi cũng xin với các thầy, vì con tôi đặc biệt nên mong được chấm thấp hơn để có động lực tiếp tục cố gắng. Thực lực của con ra sao các thầy cứ chấm điểm thực tế và khắt khe hơn.

Trong suốt 1 năm khi con bắt đầu theo học tại Nhạc viện tôi luôn trong tâm trạng phập phù không biết khả năng của con mình đến đâu. Bên cạnh đó khi biết đến Bôm nhiều tổ chức có đưa ra lời mời biểu diễn nhưng tôi đều từ chối.

Con đường nghệ thuật và đặc biệt là âm nhạc rất dài đòi hỏi quá trình luyện tập miệt mài còn con trai tôi mới được 1 năm, chưa là gì cả nên tôi không muốn cho con lên sân khấu quá vội.”

Dù còn nhỏ, nhưng Bôm dường như thấu hiểu được tất cả nỗi trăn trở của bố Tuấn. Bôm luôn mạnh mẽ trước mỗi ca phẫu thuật và không hề quấy khóc sau đó.

Nói về Bôm, ánh mắt NSƯT Quốc Tuấn luôn ánh lên niềm tự hào: “Không biết đến lúc ra trường “ông ấy” có làm nên cơm cháo gì không nhưng con cực kì đam mê và thực sự có năng khiếu âm nhạc. Đó là điều tôi mừng nhất”.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here