Không còn hi vọng, người thân lập sẵn bàn thờ đón công nhân mất tích “Rào Trăng 3” trở về

0
243

Đã 10 ngày đã trôi qua, kể từ đêm nhà điều hành thủy điện Rào Trăng 3 bị sạt lở khiến 17 công nhân vùi lấp. Lực lượng cứu hộ mới tìm thấy thi thể 2 công nhân. 15 công nhân còn lại vẫn đang mất tích. Nhiều ngày qua, lực lượng chức năng cùng quân đội đang nỗ lực triển khai các phương án tìm kiếm.

Trong đó, nhóm cứu hộ đường thủy với 100 cán bộ, chiến sĩ tham gia; nhóm cứu hộ đường bộ đã thông tuyến 71 vào tới thủy điện Rào Trăng 4, còn 3km nữa sẽ thông vào thủy điện Rào Trăng 3.

Gia đình những công nhân mất tích tại vụ sạt lở thủy điện Rào Trăng 3 cho biết đã không còn hi vọng, chỉ mong trời ngừng mưa để nhanh chóng đón được con về nhà.

Gia đình công nhân Nguyễn Vũ Đăng Khoa (SN 1997, trú tại số 166 Ngự Bình, TP Huế) – là 1 trong 15 công nhân đang mất tích ở Rào Trăng 3-  ngày ngày hương khói cho anh, di ảnh được làm sẵn.

Trong căn nhà cấp 4 chật chội, cũ nát, cả gia đình ngồi thất thần bên bàn thờ anh Khoa, mắt đỏ hoe vì sự mất mát quá lớn. Ông Nguyễn Đình Hoàng (cha của Khoa) tâm sự “từ khi nghe tin con trai gặp nạn, tôi cùng vợ chạy ngược xuôi từ hiện trường sạt lở đến bệnh viện để nghe ngóng tin con trai nhưng đều vô vọng”.

“Mẹ nó cứ khóc lịm rồi lại ngất đi. Cả tuần nay, mẹ cháu phải lên bệnh viện truyền nước, để các bác sĩ chăm sóc vì kiệt sức. Nỗi đau này quá lớn đối với gia đình tôi”, ông Hoàng gạt nước mắt chia sẻ.

Trước đó, ông và vợ cũng được Trung tâm pháp y tỉnh lấy mẫu ADN, để sau này khi tìm thấy thi thể các công nhân sẽ sớm xác định danh tính.

“10 ngày rồi, tôi không hy vọng cháu nó còn sống. Gia đình cũng lập bàn thờ để có thể nhang khói cho cháu được ấm áp nơi rừng thiêng nước độc kia. Mong sao lực lượng cứu hộ sớm tìm thấy thi thể cháu, gia đình sớm làm tang lễ, để cháu an nghỉ nơi chín suối”, ông Khoa nấc nghẹn.

Bà Võ Thị Ni (mẹ của Khoa) nằm bẹp trong phòng, lộ rõ vẻ tiều tụy vì nhiều ngày nay đã khóc cạn nước mắt. Bà Ni kể, vào cái đêm định mệnh đó, Khoa có gọi điện về cho gia đình để hỏi thăm sức khỏe. Nhưng thời tiết xấu, tín hiệu điện thoại chập chờn nên cả nhà chỉ nghe được vỏn vẹn một câu: “Mẹ ơi, ở đây mưa to lắm” rồi mất hẳn liên lạc.

Theo bà Ni, gia đình cũng không khá giả, bản thân hai vợ chồng cũng có nhiều bệnh trong người, chồng làm thợ hồ, bà làm công nhân may nên thu nhập cũng bấp bênh.

Vì nhà nghèo, em gái còn đi học, cách đây năm rưỡi, Khoa vừa ra trường đã xin đi làm công nhân kỹ thuật vận hành điện ở thủy điện Rào Trăng 3. Với đồng lương 4 triệu đồng/tháng, Khoa gửi về 2 triệu để phụ giúp gia đình. Khoa còn hứa sau khi được ký hợp đồng chính thức sẽ dành dụm tiền để giúp bố mẹ sửa nhà.

Chung cảnh ngộ, gần 10 ngày qua, ông Phan Hữu Thắng (ba của Phan Chí Thanh, công nhân đang mất tích ở Rào Trăng 3) cùng gia đình cũng đứng ngồi không yên ngóng chờ tin tức người con trai.

Quá sốt ruột, ông đã đã xin được vào hiện trường để cùng tìm kiếm với lực lượng chức năng nhưng không được đồng ý.

Gia đình ông Thắng cũng đã lập bàn thờ cho cho con trai được 5 ngày nay vì không còn hi vọng. Chỉ mong sớm tìm được con để nhanh khói cho con bớt cô quạnh.

“Đau đớn quá chú ơi, cả cuộc đời tôi cày cuốc làm việc để kiếm tiền nuôi nấng con khôn lớn. Cháu Thanh mới vào Rào Trăng 3 làm được 2 tháng thì gặp tai nạn. Biết thế này tôi đã không cho cháu đi, để rồi tôi mất đi đứa con trai duy nhất”, ông Thắng bật khóc.

Con ơi về đi, ở đó lạnh lắm!”, bà Phạm Thị Lương ngồi bên bàn thờ con trai Phan Chí Thanh cầu nguyện.

Mong rằng thời tiết khả quan hơn để công tác tìm kiếm được thuận lợi, nhanh chóng tìm thấy những công nhân mất tích.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here