CĐM thở phào khi biết đã có người đưa Minh đi học khi không có sự giúp đỡ của bạn thân

0
497

Không có bạn thân đưa lên lớp, giờ đây Minh phải nhờ đến sự trợ giúp của bố mới được đến trường để học tập . Ông Nguyễn Tất Mây bố của Minh phải bỏ công việc ở quê để lên Hà Nội chăm con

Đôi bạn thân đồng hành cùng nhau đến trường trong 10 năm

Trong căn phòng 25 m2 ở tầng 1 tòa nhà B6 ký túc xá Đại học Bách khoa Hà Nội, ông Nguyễn Tất Mây (46 tuổi, quê Thanh Hóa) chuẩn bị bữa trưa cho con trai Nguyễn Tất Minh, tân sinh viên ngành Khoa học máy tính.

Mâm cơm đặt giữa hai dãy giường tầng gồm cá kho, canh bầu và lạc rang. “Chiều nay 3h học đúng không?”, ông Mây khẽ hỏi. Nghe con nói “nay học ngay tầng một”, ông đùa “Lại đỡ vất rồi”.

Con trai bị khuyết tật hai chân và một tay, 10 năm qua con đến trường đều có bạn Ngô Văn Hiếu đồng hành. Nay con lên đại học, ông Mây thay thế Hiếu.

Giờ đây, Minh không còn được đồng hành cùng Hiếu đến trường nữa

Từ quê lên Hà Nội, ông Mây chân ướt chân ráo phải làm quen với nhịp sống thành thị. Không có vợ hay con trai thứ hai ở bên, không có vườn tược, đồng ruộng để làm, ông chỉ quanh quẩn trong khu ký túc xá của trường.

Ông thường dậy từ 5h để chuẩn bị bữa sáng cho con đi học, đi bộ đến chợ cách xa cả cây số, nấu cơm, giặt quần áo rồi ngày hai lần theo xe lăn của con tới trường và cõng con lên giảng đường, đến giờ lại đón con về.

Phải qua một tuần, ông mới bắt đầu quen với nhịp sống nơi đây. Ông bảo mọi thứ nhẹ nhàng, trừ việc cõng con trai gần 40 kg lên cầu thang. ” Với tuổi của tôi, nhẽ việc này cũng không khó khăn gì. Nhưng tôi mới bị gãy chân phải hồi tháng 3, giờ chưa được rút đinh nên leo cao là đứng không vững”, ông Mây nói.

Do bị tai nạn khi làm khai thác đá vì vậy sức khỏe của ông cũng đã yếu đi phần nào. Có hôm Minh học ở tầng 5, ông cõng đến tầng 3 phải đứng nghỉ. Dù vậy, ông vẫn rất vui vì được đồng hành cùng con hàng ngày. Bố con được gần gũi, nói chuyện với nhau nhiều hơn.

Điều ông Mây lo lắng nhất lúc này là không có thu nhập, cả gia đình bốn người phải phụ thuộc hoàn toàn vào đồng lương của người vợ làm công ty giày da ở quê. “Trường Bách khoa hỗ trợ tiền học, tiền ở cho con. Chúng tôi chỉ mất các loại sinh hoạt phí như ăn uống, điện nước, nhưng mua mớ rau ở đây cũng đắt gấp 2-3 lần ở quê”, ông Mây nói. Dự định con học ổn định 2-3 tháng, ông sẽ tính toán tìm việc làm sao cho vừa trang trải được cuộc sống, vừa hỗ trợ được con.

“Với trường hợp đặc biệt, chúng tôi đều tính toán để thuận tiện nhất cho các em và gia đình. Thậm chí như trường hợp em Minh, nhà trường đã tính đến việc bố trí cho bố Minh một công việc trong ký túc xá để có thêm thu nhập”, ông Khôi – Giám đốc Trung tâm Quản lý ký túc xá trường ĐH Bách Khoa chia sẻ

Việc sắp xếp việc làm cho bố Minh phải linh hoạt bởi lịch học của em hàng ngày không cố định. Nhà trường mong muốn gia đình dù có đi làm vẫn đảm bảo dành thời gian đưa đón, chăm sóc con chu đáo.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here