Cậu bé 15 tuổi mang hình hài như em bé sơ sinh, nặng vỏn vẹn 5 kg ai nhìn cũng xót

0
693

Dù đã 15 tuổi nhưng Nguyễn Hữu Tài chỉ nặng chưa đầy 5kg, chân tay co quắp. Hít thở đối với em cũng là điều khó khăn.

Ít ai nghĩ rằng Nguyễn Hữu Tài, SN 2005, trú xóm Nam Phượng Sơn, Xuân Thành, Yên Thành, Nghệ An năm nay đã bước sang tuổi 16. Cậu bé dành của cuộc đời nằm trên giường, mắt đờ đẫn.

Vì căn bệnh hiểm nghèo mà hai bàn tay co quắp, biến dạng, đôi chân của Hữu Tài giờ chỉ còn hai ống xương, khô quắt, bắt chéo như chiếc kéo. Tài chỉ nặng vỏn vẹn chưa đầy 5kg, tương đương với một em bé khoảng 3 tháng tuổi.

Chị Lê Thị Minh (mẹ Tài) nhìn con xót xa: “Giờ phổi em nó teo hết rồi nên thở cũng khó. Phải xịt thuốc thì em mới dễ thở được một lát. Đêm trời lạnh Tài không thở được, mẹ phải bế suốt đêm”.

Ảnh: Internet

Sinh được 3 đứa con thì hai đứa con trai đều khiến chị phải khổ tâm, lo lắng. Tài được 1 tháng tuổi thì được kết luận mắc bệnh. Hồi ấy, trong nhà có gì vợ chồng chị đều bán hết để mong cứu chữa được cho con. Suốt 3 năm ròng, không biết đi hết bao nhiêu bệnh viện, bệnh tình của Tài không có dấu hiệu thuyên giảm, không có khả năng vận động.

Bác sĩ khuyên vợ chồng chị mang con về, lấy tiền đi viện mà lo chăm sóc bồi bổ cho con chứ bệnh này không chữa được. Chị ôm con về mà lòng đau như cắt, cuộc đời nó mới chỉ bắt đầu thôi mà…

Ảnh: Internet

Ảnh: Internet

Ảnh: Internet

“Bác sĩ cũng hướng dẫn cách xoa bóp để giúp Tài lưu thông khí huyết nhưng rồi cơm áo gạo tiền, bao nhiêu thứ đổ trên đầu, chị cũng không thể chăm con được đến nơi đến chốn. Giờ thì toàn bộ xương khớp của Tài đã bị khô, cứng, tay co rút, lồng ngực lõm vào…”, chị Minh thở dài.

Anh Nguyễn Hữu Lộc (SN 1973), chồng chị Minh trước đây đi làm thuê, đi xây, cũng kiếm được đôi đồng ra đồng vào phụ vợ thuốc thang, mua sữa cho con. Hai năm nay, sức khỏe của anh sút giảm nghiêm trọng, ho ra máu nên chẳng đủ sức làm việc nặng, chỉ quanh quẩn ở nhà phụ vợ trông con.

Ảnh: Internet

Ảnh: Internet

15 năm nằm bất động, cơ thể dúm dó, răng bị ăn mòn nên Tài cũng không thể ăn uống được như người bình thường. Thức ăn chủ yếu của em là cháo loãng và sữa. Chị Minh cứ phải sờ vào bụng con để tự mình đánh giá rồi giúp con đưa chất thải ra ngoài cơ thể bằng cách thủ công.

“Nghe con thở kéo rít từng cơn, buốt hết cả ruột gan, thương mà không biết phải làm sao”, chị Minh rầu rĩ.

Mtuan (Tổng hợp)/Thongtinngaynay.com

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here