Câu chuyện cậu học sinh 10 năm cõng bạn khuyết tật đến trường: Dù cõng bạn cả đời mình cũng sẵn sàng

0
424

Câu chuyện của 2 cậu học trò Minh Hiếu – Tất Minh suốt 10 năm trời cõng nhau đi học khiến nhiều người rớt nước mắt khi những hình ảnh tưởng như chỉ có trong chuyện cổ tích nay lại hiện hữu giữa đời thật.


Tình bạn của Ngô Văn Hiếu và Nguyễn Tất Minh (cùng ngụ thôn 1, xã Đồng Thắng, H.Triệu Sơn, Thanh Hóa) vẫn được người dân địa phương, thầy cô và bạn bè thán phục, ví như câu truyện cổ tích giữa đời thường.
Suốt 10 năm qua, không kể ngày mưa hay nắng, Hiếu đều đặn làm đôi chân đưa Minh đến trường.

Nguyễn Tất Minh và Ngô Minh Hiếu đều sinh ra trong những gia đình làm nông, có bố làm công việc tự do nay đây mai đó, còn mẹ làm thuê công ty cách nhà hàng chục cây số.  Thương cậu bạn Tất Minh bị khuyết tật bẩm sinh từ lúc mới chào đời, nam sinh cùng xóm Minh Hiếu đã tình nguyện cõng bạn đến trường từ năm lớp 2.

Ở cái tuổi mà những đứa trẻ “ăn chưa no, lo chưa tới”, Minh và Hiếu đã trưởng thành hơn tuổi. Hồi ấy, đường làng còn chưa được rải nhựa, đến mùa mưa trơn trượt rất dễ ngã. Quãng đường từ nhà đến trường cách gần 2 cây số, mỗi lần ngã xuống đất, bộ đôi lại đành giấu bố mẹ cứ thế đi tiếp đến trường.

“Thực sự lúc mới bắt đầu cõng bạn đi, nhiều người cũng dòm ngó và buông lời đùa: ‘Thằng ý khuyết tật thì cho đi học làm gì?’, ‘Đằng nào cũng bỏ học, đèo nó làm gì?’. Lúc đó mình không suy nghĩ nhiều, cứ đưa bạn như bình thường. Sau một thời gian người ra cũng dần quen, kệ đi và không còn bàn tán về hai đứa nữa”.

Hai cậu học trò cứ dần gắn bó một cách nhẹ nhàng như thế, dần trở thành điều quen thuộc như hơi thở. Để rồi sau 12 năm, công đèn sách không phụ hai cậu học trò khi cả Minh và Hiếu đều đạt trên 28 điểm, không môn nào dưới 9 trong kỳ thi tốt nghiệp vừa qua.

Nguyễn Tất Minh chào đời không may mắn khi đôi chân và cánh tay phải bị dị tật bẩm sinh. Càng lớn, đôi chân và cánh tay càng co quắp lại. Nhiều năm liền, vợ chồng anh Nguyễn Tất Mây (bố của Minh) đưa con đi khám, chữa trị nhưng không thể chữa trị được.

Vì mang trên mình dị tật, nên thân hình Minh có phần nhỏ con hơn so với sự phát triển của những bạn cùng trang lứa. Dù vậy, Minh vẫn quyết tâm đến trường, vượt qua mặc cảm bản thân.

Năm Minh bước vào lớp 1, vợ chồng anh Mây dù làm nông nghiệp vất vả, nhưng ngày ngày vẫn đưa đón con đến trường. Đến năm Minh lên lớp 2, do làm nông nghiệp ở quê ngày càng khó khăn, thu nhập không đủ để trang trải cuộc sống, vợ chồng anh Mây đành rời xa quê nhà đi làm thuê, buộc lòng để Minh ở nhà với bà nội.

Nhà chỉ cách nhau khoảng hơn 100 m, thấy bạn ngày ngày được bà nội vất vả cõng đến lớp, Hiếu đã xin phép bố mẹ để được đưa đón Minh đến trường. Kể từ đó, ngày qua ngày, đều đặn mỗi sáng Hiếu lại xách cặp qua nhà cõng Minh đến lớp cùng học, cùng chơi.

Năm lên lớn 3, Hiếu đã tập chạy xe đạp, chở Minh đến lớp. Mỗi ngày, Minh đều nỗ lực học tập với sự tiếp sức của Hiếu. Đằng đẵng suốt 10 năm trời tiếp bước cho bạn đến trường, cùng nhau học tập và nay kết quả kỳ thi với số điểm cao là thành quả không gì ý nghĩa hơn của đôi bạn Hiếu – Minh.

“Số phận em không may mắn, sinh ra bị dị tật không thể đi lại bằng đôi chân của mình. Nhưng em vô cùng may mắn khi cuộc đời này cho em người bạn như Hiếu. Dù không phải anh em, họ hàng thân quen gì, nhưng Hiếu đối với em như người thân vậy.

Em không biết lấy gì đền đáp lại sự giúp đỡ của Hiếu. Em biết, Hiếu luôn mong muốn cả hai đạt được kết quả học tập tốt, để cùng bước vào trường đại học, giờ thì ước mơ đó đã trở thành hiện thực. Em dặn lòng mình sẽ học tập thật tốt để không phụ công, phụ tấm lòng của một người bạn như Hiếu”, Minh nói.

Điều đặc biệt nhất khiến ở đôi bạn cùng tiến này đó là trong suốt 10 năm qua, cả hai em chưa hề cãi nhau. Để có sức khỏe cõng bạn, Hiếu thường xuyên tập luyện thể dục, ăn uống nhiều hơn. Trái lại với Hiếu, Minh ngậm ngùi: “Em chẳng dám ăn vì sợ to béo, Hiếu cõng vất vả, thương bạn hơn”.

Không ai nói với ai nhưng cả hai em đều thống nhất sẽ đăng ký học cùng trường, cùng lớp với nhau. Hiếu và Minh chọn học cấp 1, cấp 2 và thi cùng một trường cấp 3. Những giờ học trên lớp, nếu Minh phải lên bảng giải bài thì Hiếu sẽ cõng bạn và đứng đó chờ đến khi bạn làm xong bài tập.

Hồi mới lên lớp 10, Minh thuộc diện học sinh được tuyển thẳng của trường nhưng em đã cương quyết đến nói với thầy Hiệu trưởng xin được làm bài thi như những học trò khác. Sau 3 năm, từ diện học sinh khá, cả Minh và Hiếu đã vươn lên dẫn đầu toàn khối và đều là thành viên trong các đội tuyển đi thi học sinh giỏi tỉnh của trường.

 

Không chỉ có Hiếu bên cạnh mà thầy cô và bạn bè xung quanh cũng rất quan tâm đến cậu học trò Tất Minh. Thầy Hiệu trưởng cho phép Minh được miễn học thể dục và hai bạn được đi xe thẳng vào trong sân trường để tiện đưa đón. Sợ 2 học trò lên báo quá nhiều ảnh hưởng việc học, Hiệu trưởng đặc biệt căn dặn giáo viên bộ môn phải chăm sóc kỹ để tránh bộ đôi mắc bệnh ngôi sao hay sa sút học hành

Đến năm lớp 12, 2 bạn cũng tự hiểu phải rời xa nhau vì những ngã rẽ mới. Hiếu mong muốn trở thành bác sĩ khát vọng sẽ giúp đỡ nhiều người hơn và cũng là tận tay chữa bệnh cho cậu bạn. Còn Minh thì lại mong muốn thành một kỹ sư chuyên ngành Công nghệ thông tin để phù hợp với bản thân.

Hồi đầu năm, Hiếu quyết định đồng hành với Minh theo học cùng trường đại học sẽ tiện đường đưa đón bạn. Thế nhưng, quyết định này bị Minh quả quyết từ chối. Nam sinh tâm sự: “Hiếu đã cõng em đi suốt hơn 10 năm nay và đó là điều khiến em rất trân trọng bạn. Em chỉ mong Hiếu có thể hạnh phúc và theo đuổi nghề nghiệp đã chọn. Vì em mà bạn phải hi sinh thì em sẽ rất buồn lòng”.

Cuối cùng, mọi nỗ lực của đôi bạn thân đã được đền đáp xứng đáng khi cả hai đều đạt điểm số cực cao trong kì thi THPT vừa qua. Trong đó, Hiếu thi khối B với số điểm 28,15 (Toán 9,4; Hóa 9,75 và Sinh 9,0) còn Minh đậu khối A với số điểm 28,1 (Toán 9,6; Lý 9,25 và Hóa 9,25) – lọt top 5 thí sinh có số điểm thi tốt nghiệp cao nhất trường THPT Triệu Sơn 5.

 

Nói về các học trò của mình, thầy Nguyễn Đình Tuấn, giáo viên chủ nhiệm 3 năm THPT của Hiếu và Minh, cho hay tình bạn của Hiếu – Minh là tình bạn rất đặc biệt, không dễ có trong bộn bề cuộc sống ngày nay.

“Thầy cô, bạn bè khâm phục kết quả học tập của Hiếu và Minh bao nhiêu thì càng khâm phục tình bạn giữa các em bấy nhiêu. Dù cả hai gia đình đều làm nông nghiệp, kinh tế khó khăn, nhưng suốt 3 năm học cấp 3, Hiếu và Minh đều là những học sinh giỏi của trường, nay các em lại đạt kết quả cao trong kỳ thi tốt nghiệp. Chúng tôi, những người thầy cảm thấy ấm lòng khi có những học sinh như vậy. Mong sao con đường phía trước của các em sẽ bớt khó khăn, vất vả hơn”, thầy Tuấn nói.

Biết con đường phía trước, hai người sẽ không còn được cùng nhau chung bước, nhưng Hiếu vẫn mong muốn khi ra Hà Nội theo học đại học, sẽ được ở gần bạn để quan tâm, động viên nhau cùng cố gắng học tập
“Chúng em mong muốn khi ra Hà Nội học, không ở được cùng nhau thì cũng sẽ ở gần nhau để có điều kiện động viên nhau thường xuyên hơn. Minh là người cứng rắn, bạn ấy sẽ học tập tốt để không phụ lòng bố mẹ, thầy cô. Em cũng vậy, sẽ nỗ lực hết mình như 18 năm qua”, Hiếu nói.

Câu chuyện của Minh và Hiếu như truyện cổ tích giữa đời thường về một tình bạn cao đẹp không vụ lợi, và cả ý chí nghị lực mang tên Nguyễn Tất Minh. Nếu bạn có thể chạy một mạch trên đôi chân thì Minh chạy bằng ý chí, làm việc đó hàng ngày bất kể nắng mưa hay bao lần phải ngã nhào trên chiếc xe lăn. Đó là thứ tinh thần mà chúng ta cần có cho mọi thứ trong cuộc đời này.

Vẫn sẽ ổn thôi nếu Minh đi chậm hoặc đôi khi có thể là người về đích phía sau, nhưng quan trọng cậu không bỏ cuộc.  Đó cũng là lí do Minh sẽ sống tốt và sẽ có những người tốt giúp đỡ cậu học trò này. Không phải vì thương Minh khuyết tật, mà vì sức mạnh tinh thần của cậu lan tỏa đến những người xung quanh.

Thời gian tới khi biết điểm, dù phải xa nhau hay vẫn bên cạnh cõng nhau đến trường thì tình bạn ở cả hai vẫn sẽ mãi vẹn nguyên như thế. Bởi như lời khẳng định chắc nịch của cả hai: “Vạn sự đều có khởi đầu và kết thúc, chỉ có tình bạn là bên nhau mãi mãi”.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here