NSƯT Lê Thiện tên thật là Tô Đặng Thị Thiện – sinh năm 1945 trong một gia đình làm nông tại Bình Định. Cơ duyên đến với nghệ thuật của bà bắt nguồn từ nhiều năm về trước, khi nữ nghệ sĩ chỉ vừa tròn 12 tuổi.
Ảnh
Dù đã lớn tuổi, bà vẫn xuất hiện thường xuyên trong các phim điện ảnh và truyền hình và được khán giả đặt cho danh hiệu “bà nội quốc dân”.
Bà cho biết bản thân rất hạnh phúc vì ở tuổi này còn được làm việc, được cống hiến trong khi bạn bè cùng lứa của đều đã qua đời.
“Tôi không nghĩ mấy chuyện đắt show nhất hay nhì. Nhiều người bảo giờ nổi tiếng rồi, kiếm vai nào nhiều đất diễn mà đóng, đừng đóng vai lặt vặt.
Tôi thì không nghĩ vậy, cũng không nề hà vai ít hay nhiều đất diễn. Tôi quan niệm chỉ có người diễn viên nhỏ, không có vai nhỏ” – bà chia sẻ.
Ảnh
“Với tôi, được bận rộn là hạnh phúc. Từ 13 tuổi, tôi đã bắt đầu lao động để sống tự lập. Chỉ cần được làm việc, tôi thấy mình khỏe.
Đợt nào không có phim đóng, tôi ngã bệnh liền. Lắm lúc nghe báo chuẩn bị đi phim là tôi vui lắm, chờ đợi lắm.
Mọi người cứ nói tôi già rồi còn ham vui. Tôi bảo, nếu mang tiếng ham vui với nghề thì nên mang tiếng” – NSƯT Lê Thiện cho biết thêm.
Khi được hỏi về phản ứng của người thân, con cháu về việc đi đóng phim, bà cho biết: “Người nhà không dám khuyên tôi nghỉ ở nhà đâu.
Nhưng thấy tôi đi đêm về hôm, có bữa đi từ 5h sáng tới quá nửa đêm, cả nhà cũng xót, bảo tôi chắc mệt lắm. Đúng là mỗi khi quay xong về đến nhà, tôi mệt chết đi được, nhưng nghỉ ngơi là thấy không sao.
Ảnh
Thấy tôi vất vả, có người muốn đi theo giúp đỡ. Nhưng cái tật của tôi xưa giờ là không thích làm phiền ai.
Tôi đi đâu, làm gì cũng đều một mình, vì tự lo được cho bản thân, tôi thấy mình còn khỏe. Chừng nào không làm nổi, tôi mới nhờ sự giúp đỡ của người khác”.
Để có được sức khỏe và tinh thần tốt, bà cho biết lúc nào cũng phải ngậm sâm, ăn yến sào để bồi bổ. Bà cũng chấp nhận đi taxi với chi phí cao hơn xe ôm để tiết kiệm thời gian, sức lực.
“Thời trẻ, tôi là dân múa và thường xuyên chơi bóng bàn. Bây giờ lớn tuổi rồi, tôi không thể tập luyện mạnh được, nhưng giữ thói quen mỗi ngày vận động nửa tiếng.
Thêm nữa, dù làm gì thì làm, ngày nào tôi cũng dành cho mình khoảng nửa tiếng để sống như một đứa trẻ, thoải mái cười đùa, trò chuyện, chọc ghẹo mọi người.
Tôi ít dám nhận cùng lúc nhiều phim, trừ khi bất đắc dĩ kế hoạch đoàn phim thay đổi. Tôi nghĩ mình không có tài giỏi gì, cũng không đủ sức khỏe để làm vậy.
Nếu quay cùng lúc mấy phim, tôi phải sống một ngày trong vài ba nhân vật. Tôi thấy thế không hay.
Nếu chẳng may phim bị trùng lịch, tôi bảo các nhà sản xuất tự làm việc với nhau. Tôi không thể để bên này chờ tôi, bên kia đợi tôi. Tôi rất không thích cái việc cả đoàn chờ một người” – bà tâm sự.
Ảnh
Ảnh
Ảnh
Ảnh
Dù cao tuổi nhất đoàn phim nhưng bà không có đòi hỏi gì đặc biệt. Tuy nhiên, bản thân bà vẫn cảm thấy tủi thân khi nhìn thấy cảnh diễn viên trẻ được săn sóc nhiệt tình mà mình phải dầm mưa “từ 8h30 tối tới 4h30 sáng”.
Tuy nhiên đó chỉ một chút kỉ niệm không vui, bà vẫn rất yêu nghề và mong được cống hiến dài lâu dù ở vai diễn nào đi nữa.
TH